Dù phía sau mỗi bức ảnh nụ cười là muôn vàn hoàn cảnh khó khăn, nhưng có lẽ, điểm chung mà chúng tôi nhận thấy từ những người tham gia chương trình Help Portrait lần 8 năm nay đó là sự lạc quan, yêu đời và niềm hy vọng về một ngày mai tươi sáng.

“Có hình, con sẽ gửi cho chị con. Con dặn chị đem lên đưa cho ba. Ba con thương con lắm, ba con không cưới vợ, ba con bảo có con, có 5 đứa con là đủ rồi.”

Khi chúng tôi hỏi thăm con muốn gửi hình của mình cho ai, cậu bé cũng không ngần ngại trả lời là muốn gửi cho ba, chỉ gửi cho ba mà thôi. Chưa bao giờ chúng tôi nghĩ câu nói ấy lại được thốt lên từ đứa bé chỉ mới 11 tuổi, cái tuổi vốn vô ưu vô lo mà trước đây chúng tôi chỉ biết vòi tiền ăn vặt và mua truyện tranh từ ba má.

Bé Lê Văn Trường Hải năm nay chỉ mới học lớp 4, nhưng nói chuyện lại rất ra dáng người đàn ông chững chạc của gia đình. Mỗi lần nhắc về ba mẹ, ánh mắt cậu bé lại ánh lên niềm hạnh phúc và hy vọng về một ngày gia đình được đoàn tụ. Cậu bảo mong ước lớn nhất của mình là mau lớn, đến lớp 12 sẽ được ba đón về ở chung một nhà. Cậu bé vừa nói vừa cười tròn xoe đôi mắt.

Bé Trường Hải chỉ là một trong số những em nhỏ tại mái ấm Linh Quang, nằm khuất trên một ngọn đồi của huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai. Với vòng tay bao dung của sư cô Thích Nữ Phong Điều, mái ấm đã mang đến tổ ấm cho các trẻ em có hoàn cảnh bất hạnh và không nơi nương tựa. Các em ở đây chủ yếu là người dân tộc Ro (một tộc của người gốc Kh’me), em nào cũng hiền lành và thân thiện với nụ cười lấp lánh trên môi bé xíu tẹo teo.

Trong khí trời lành lạnh của chớm đông. Không khí ở mái ấm Linh Quang lại sôi nổi và ấm áp chưa bao giờ hết. Có em nhỏ cầm bong bóng mắt lấp lánh nhìn trời, em thì ôm gấu bông chạy đùa khắp sân cùng đám bạn tinh nghịch. Còn các cô chú thì lại hăng hái lỉnh kỉnh đồ đạc chuẩn bị cho buổi chụp hình của ngày hội Help-Portrait Việt Nam lần thứ 8. Ai cũng bảo giữa bộn bề công việc, ít khi nào mới có dịp chụp hình, thế là tranh thủ chụp luôn cùng với các bé làm kỷ niệm. 

Thế là chúng tôi có dịp được làm nền cho nụ cười của các em. Ở đây, chúng tôi bắt gặp rất nhiều nụ cười trong sáng, những nụ cười chân phương khiến chúng tôi quên đi những ồn ào của phố thị.

Trong trẻo, nền nã là thế, nhưng ít ai nghĩ rằng đằng sau mỗi nụ cười đó là một câu chuyện mà đáng ra tuổi đời của các em không nên trải qua. Có nụ cười được hình thành từ nghị lực vượt qua nỗi mất mát người thân từ nhỏ, có nụ cười về niềm tin gia đình đoàn tụ…

Nhưng có lẽ, điểm chung nhất mà chúng tôi thấy được đó chính là nụ cười của sự lạc quan, của niềm tin rằng cuộc đời vẫn rất tươi đẹp, và ngày mai những điều tốt lành sẽ đến.

Comments